CHÍNH SÁCH BẾ QUAN TỎA CẢNG

     

Nhà Thanh thực hiện cơ chế “bế quan lại tỏa cảng” nhằm mục tiêu ngăn ngăn sự xâm nhập của phương Tây. Tuy nhiên, chế độ này không hồ hết không giảm bớt được việc thương nhân châu Âu đưa nhiều hàng lậu vào trung hoa mà còn gây nên cuộc xung bỗng nhiên kịch liệt, dẫn đến việc suy sụp của chính sách phong loài kiến Trung Quốc. 

Cùng top lời giải tò mò về trung hoa thời Minh, Thanh và chế độ bế quan tỏa cảng nhé.

Bạn đang xem: Chính sách bế quan tỏa cảng

1. Trung Quốc thời Minh, Thanh

a. Nhà Minh ( 1368 – 1644)

- Năm 1368 Chu Nguyên Chương lãnh đạo khởi nghĩa nông dân thắng lợi, đăng quang vua lập ra công ty Minh.

- Về ghê tế:

+ xuất hiện mầm mống kinh tế tài chính tư bản chủ nghĩa.

+ Nông nghiệp: kỹ năng canh tác có nhiều tiến bộ, diện tích mở rộng, sản lượng tăng, bề ngoài bỏ vốn trước thu sản phẩm sau.

+ bằng tay nghiệp: xuất hiện công thương bằng tay thủ công (giấy, dệt, gốm…)

+ yêu thương nghiệp: phát triển, thành thị không ngừng mở rộng và phồn thịnh, trung tâm bao gồm trị và kinh tế tài chính lớn nhất đó đó là Bắc Kinh và Nam Kinh.

- Về thiết yếu trị:

+ vứt chức Thái úy với Thừa tướng, vua thay quyền chỉ huy quân đội.

+ Lập ra 6 bộ: Lại, Hộ, Lễ, Binh, Hình, Công (Quan Thượng Thư phụ trách)

+ những bộ lãnh đạo trực tiếp quan tiền ở những tỉnh.

- Về đối ngoại: mở rộng xâm lược ra bên ngoài.

b. Nhà Thanh (1644 – 1911).

- 1644 Lý trường đoản cú Thành lật đổ triều Minh và lập ra công ty Thanh.

- các chính sách:

+ Về đối nội, áp bức dân tộc, thiết lập chuộc địa chủ tín đồ Việt.

+ Về đối ngoại: Thanh hành chính sách “bế quan tỏa cảng”, gây chiến tranh xâm lược.

+ Năm 1911, chính sách phong kiến nhà Thanh sụp đổ.

2. Chính sách bế quan tiền tỏa cảng của nhà Thanh.


- Dưới quyền cai trị của vua Thuận Trị và Khang Hy đời bên Thanh, Trung Quốc đã bắt đầu thi hành chính sách cấm giao thương bằng đường biển.

- Đến năm 1757, ngoại trừ Quảng Châu, các cảng ở Hạ Môn và Ninh tía đều buộc đề nghị ngừng giao thương buôn bán với các nước phương Tây. Đây có thể coi là phát súng đầu tiên mang lại chính sách "thương mại một cảng" (chỉ mở một cảng để trao đổi hàng hóa với bên ngoài) của nhà Thanh. Cả nước cũng từ đó mà bước sâu hơn vào giai đoạn "bế quan tiền tỏa cảng".

Xem thêm: Soạn Văn Bài Chuyển Đổi Câu Chủ Tiếp Theo, Please Wait

- Vào cuối thời nhà Thanh, mượn cớ Trung Quốc áp dụng chính sách nhằm hạn chế sự phát triển giao thương của mình, các nước phương Tây liên tục tìm cách xâm lược Trung Quốc.

2.1 những nguyên nhân khiến nhà Thanh đề xuất lựa chọn cơ chế bế quan tiền tỏa cảng

a. Để củng núm quyền lực.

- Một vào những nguyên nhân quan lại trọng khiến nhà Thanh phải áp chính sách này một biện pháp bảo thủ, đó là để có thời gian củng cố vương triều.

- khi nhà Thanh tiến vào chiếm đóng và cai trị vùng đồng bằng miền Trung Trung Quốc, bộ máy cai trị còn lỏng lẻo, tàn dư từ phía chính quyền nhà Minh còn lăm le bắt nạt dọa đến an nguy của nhà Thanh.

- Hơn nữa sự thành công của Trịnh thành công xuất sắc (danh tướng mạo kiệt xuất thời kỳ cuối bên Minh đầu nhà Thanh, trong cố gắng nỗ lực phản Thanh phục Minh thất bại, ông đưa tướng sĩ và gia quyến vượt hải dương di cư lịch sự Đài Loan) tại Đài Loan cũng khiến nhà Thanh lo sợ kẻ phản bội sẽ âm thầm cấu kết với các thế lực ngoại lai hòng lật đổ chính quyền còn non trẻ của mình.

*
Tranh minh họa

- bao bọc có quá nhiều mối doạ dọa, mà vào thời điểm ấy đơn vị Thanh chỉ vừa mới giai cấp Trung Nguyên, sức mạnh của Thanh triều khó rất có thể cùng một lúc chống đỡ được tất cả các quyền lực nên họ vẫn nghĩ tới việc cấm biển, chính sách "bế quan tiền tỏa cảng" được đưa ra được coi như như một thượng sách, cắt đứt contact với vắt giới bên phía ngoài để cố định và thắt chặt hoàng quyền. 

- vào thời điểm cuối thời nhà Thanh, một số nước phương Tây liên tục xâm lược và chiếm đóng lãnh thổ Trung Quốc. Trước tình hình ấy, chính quyền nhà Thanh lo lắng rằng người dân ven biển dễ gồm giao lưu bàn bạc với bên ngoài, vậy nên sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia.

- trên thực tế, chính sách "bế quan tiền toả cảng" tuy phát huy được hiệu quả tự vệ trong thời điểm tạm thời nhưng lại để lại hậu quả khó lường về sau.

- Sở dĩ nhà Thanh áp dụng chính sách "bế quan tỏa cảng" trên phạm vi cả nước là vì muốn khống chế hệ thống tư tưởng vẫn không ngừng lớn mạnh của người Hán. Lúc bấy giờ, xét về dân số hay trình độ văn hóa, người Hán đều chiếm ưu thế hơn hẳn, điều này là mối lo lớn đối với chính quyền nhà Thanh, khiến nhà Thanh luôn trong tâm thế lo sợ chính quyền của họ sẽ không thể cai trị đất nước lâu dài.

- Vì thế, để loại bỏ sự ảnh hưởng của tư duy người Hán, chính quyền nhà Thanh đã ban hành chính sách "bế quan liêu tỏa cảng", đóng cửa đất nước, cắt đứt mọi mối liên hệ của người Hán với thế giới bên ngoài.

- Cụ thể, nhà Thanh từng ra lệnh "cắt tóc, cạo đầu" và "giản hóa y phục" buộc người Hán phải tuân theo, kẻ nào làm trái sẽ bị lấy ra chém đầu ngay lập tức. Thời vua Càn Long, nhà Thanh còn thực hiện chính sách "thương mại một cảng", cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa nhà Thanh với thế giới bên ngoài.

- Điều đáng chú ý hơn nữa là, chính phủ nhà Thanh tin rằng chính sách này có thể giúp ích cho việc cai trị và củng cố quyền lực của chính quyền mình.

*
Tranh minh họa mang đến việc các thế lực bên phía ngoài xâu xé trung quốc cuối thời Thanh.

b. Sự ngạo mạn của Thanh triều

- Một tại sao nữa xuất phát từ chính sự ngạo mạn của nhà Thanh.

- Chính quyền nhà Thanh đến rằng, Trung Quốc đương thời là một quốc gia có nền công nghiệp phát triển, lãnh thổ rộng lớn, dân số đông đúc, vì thế mọi việc đều có thể tự cung tự cấp.

- Hơn nữa, việc mở cửa giao lưu với nước ngoài lại tiềm tàng những yếu tố rủi ro, bất cập bắt nạt dọa quyền lực quốc gia, vì thế nhà Thanh mới kiên quyết thực hiện chính sách "bế quan toả cảng" mặc kệ những hệ luỵ kéo theo.

Xem thêm: Giải Bài Tập Sgk Gdcd 11 Chủ Nghĩa Xã Hội, Gdcd 11 Bài 8: Chủ Nghĩa Xã Hội

→ Suy mang đến cùng, "bế quan liêu toả cảng" là một chính sách bất lợi đầy bất cập, là thủ phạm chính gây ra những sóng gió cuối thời nhà Thanh. Tuy nhiên bởi vì tham vọng củng cố vương vãi quyền, nhà Thanh vẫn kiên quyết bảo trì chính sách "bế quan lại toả cảng" trong chiến lược trị nước của mình.